HOTLINE 016 79 88 3333

Đi về phía mưa

Lần đầu tiên đi chơi với nhau, anh và em đã gặp mưa. Gọi là đi chơi với nhau, vừa đúng lại vừa không đúng. Ðúng là vì đang ở nhà, điện thoại của em bỗng kêu bíp bíp rồi xuất hiện dòng chữ đi loanh quanh vài vòng không em.

Em phì cười và em đồng ý. Chưa có ai cưa em một cách thô lỗ như thế bao giờ. Còn không đúng là vì người ta chỉ dùng chữ đi với nhau khi có hàm ý một mối quan hệ nào đó. Còn em và anh thì không, hoàn toàn không. Anh, theo như em biết, là kiểu người chẳng quan tâm, chính xác hơn là không thiết tha gì với việc tìm kiếm một cô bạn gái.

Hình như hồi xưa anh cũng đã từng có một người nào đó, nhưng là chuyện đã lâu lắm rồi. Còn em thì vừa chia tay với một người, và chẳng có lý do gì để nghĩ đến bất kì một chuyện nào khác tương tự. Hơn nữa, mình cũng chỉ vừa mới quen nhau. Có nghĩa anh đúng là một người em cần, một người gần như xa lạ, chẳng biết gì về em, chỉ để em có thể cùng ra đường, đi chơi, tới một nơi nào đó, một người mới quen đủ để có thể chia sẻ nỗi buồn với em mà lại chẳng hiểu gì về nỗi buồn ấy. Và thực sự là mình đã đi, rồi giữa đường thì cơn mưa ập đến.

Lúc đó, anh quay sang em, cười em có biết không, anh không nhớ mình đã đọc ở đâu ấy, người ta bảo hai người nào mà lần đầu tiên đi chơi với nhau mà gặp mưa là về sau sẽ lấy nhau đấy! Em lại phì cười, em phải đập lại cái kiểu tán tỉnh thô không thể chịu được này mới được. Thế thì em cứ chọn đúng mùa mưa bão mà làm quen và đi chơi, kiểu gì cũng kiếm được ít nhất một người để lấy phải không? Nhưng rồi em lại chạnh lòng nhớ về người con trai em vừa chia tay, em và anh ấy đã có bao lần đi chơi gặp mưa, nhưng có phải lần đầu tiên không nhỉ? Chắc là không rồi, em quen anh ấy vào một ngày mùa đông đầy nắng, lấy đâu ra mưa cơ chứ! Em biết lúc đó anh nhìn sang em, thở dài. Còn em chỉ đăm đăm nhìn ra trời mưa. Màn mưa dày đặc, hạt mưa rơi xối xả lên kính xe, cần gạt nước hoạt động liên tục cũng chẳng ăn thua gì. Anh chẳng nhìn thấy gì cả – anh than phiền. Thế thì dừng lại đi anh, nhìn trời mưa cũng hay lắm chứ!

Anh ngoan ngoãn nghe lời em, đậu xe lại ở một góc phố. Không ai nói gì, chỉ có tiếng nhạc tràn ngập không gian “and the world you left behind. In my heart you were the only”. Anh còn nhớ không, hôm ấy em mặc một chiếc váy trắng, những giọt mưa đập lên mặt kính trông như rơi xuống chiếc váy của em, chúng to dần lên, rồi trôi tuột đi và biến mất, lại đến những giọt khác, lại tiếp tục to dần lên rồi trôi tuột đi như thế, đẹp và lãng mạn vô cùng. Nếu như có điều gì khiến em ngần ngại khi đi chơi với anh, thì đó là vì anh không nghèo. Tại sao nhân vật nam trong các câu chuyện tình cảm lại cứ phải nghèo cơ chứ? Ðể dễ được bạn đọc thương cảm hơn chăng? Em không muốn bị hiểu nhầm, khi người ta nhìn vào em và câu chuyện cũ. Vấn đề của em là nghĩ quá nhiều đến cái đã qua, có để làm gì đâu – anh nói trong một lần khác, khi mình đang đi trên đường đê, và các loa phát thanh của quận Tây Hồ đang ra rả hết công suất tin bão khẩn cấp, tin bão khẩn cấp, cơn bão số 1. Hiện bão số 1 đã hình thành ở khu vực biển Ðông và đang di chuyển vào khu vực vịnh Bắc Bộ, mỗi giờ đi được 20km. Dự báo đêm nay và sáng ngày mai. Và như để minh hoạ cho lời dự báo, trời bắt đầu sấm chớp đùng đùng.

Nắng thế này mà chưa biết chừng tối lại mưa đấy – đứa bạn thân của em bực dọc dự đoán. Cái trời này thật là oái oăm, ban ngày thì nóng như điên, không thể đi ra đường với cái nóng như đổ lửa ấy được.

Tối thì lại mưa như trút nước, cũng lại chẳng đi được đâu. Nhỡ hết bao nhiêu việc. Tao vẫn đi đấy chứ, có ảnh hưởng gì đâu. Thế thì mày phải đợi tao kiếm được quả xế hộp nào đã nhé. Ðấy, em tức điên lên, bạn thân còn nghĩ thế nói gì đến người khác. Tao đùa đấy, chẳng có ý gì hết. Mà cũng chẳng ai có ý gì cả. Vấn đề chính là ở mày kia, mày không dứt bỏ được với chuyện cũ nên cứ ngồi tưởng tượng ra đủ thứ trở ngại.

Tự mày dựng lên hết cả thôi. Cái gì đã qua rồi thì cho qua luôn, cứ ngồi vương vấn với chuyện đó đến bao giờ? Ừ nhỉ, em nghĩ, em sẽ còn vương vấn với chuyện đó đến bao giờ nữa đây? Một tuần nữa? Một tháng nữa? Một năm nữa? Hay cả đời? Và sẽ cứ phải buồn, phải chạnh lòng, phải nghĩ mỗi khi bắt gặp một màu nắng ấm áp, màu nắng của mùa đông? Ký ức ấy luôn là một vùng sáng, luôn lung linh, xao động. Chẳng lẽ lại phải ước một cơn mưa để xoá nhoà tất cả?

Rồi đến hôm ấy, hôm anh đợi em ở đầu ngõ ấy. Tối nay chắc chẳng mưa rồi. Chẳng ai như anh, đi chơi lại cứ thích gặp mưa. Mà sao hôm nay anh lại đi xe máy? Vì anh nghĩ sẽ không mưa, mà vì anh muốn được như những người bình thường khác cơ. Nghĩa là sao? Là được đón em và đưa em về tận cửa, không phải luôn ở ngoài ngõ như thế này. Ðược, sẽ có lúc, em hứa. Em ngồi lên xe, lâu lắm rồi em mới ngồi sau lưng một người con trai như thế, chạy qua những con phố như thế, giữa đông đúc người và xe. Nhưng không còn một nỗi ám ảnh nữa, chỉ là một cảm giác buồn man mác len lỏi trong lòng khi nghĩ về những chuyện đã qua. Phải, có lẽ đã qua hết rồi.

Em có biết tại sao anh lại thích mưa không? Vì lúc mưa anh không bị ướt như những người khác, lại còn thích thú thấy người ta khổ sở nữa. Anh cười em lúc nào cũng chỉ thích châm chọc thôi. Vì sau cơn mưa trời lại sáng, cứ mỗi lúc có chuyện gì buồn mà gặp mưa là anh lại nghĩ sau đó mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Không thể buồn cả đời được, phải không em?

Em lặng im, có lẽ anh nói đúng, mà đúng là anh nói đúng, chỉ vì em không chịu nghĩ thế mà thôi.
Anh vẫn chở em đi giữa dòng người và xe. Giữa một bầu không khí ngột ngạt các loại mùi, mùi khói từ ống xả, mùi thức ăn từ hàng quán bên đường, mùi nước hoa của các cô gái mặc váy bò áo hai dây ngồi vắt vẻo trên xe máy, em chợt nhận thấy một mùi quen thuộc. Hít một hơi thật sâu, em nheo mắt cười anh sai rồi, sẽ có mưa đấy.

Anh có thấy mùi hơi nước không? Rồi ngay lập tức, một ánh chớp loằng ngoằng xuất hiện ngay phía chân trời. Ðấy, thấy chưa? Mình đi về phía đó nhé? Anh hỏi em. Anh không sợ ướt à? Mưa thì mình trú, anh thích được bình thường như mọi người mà. Em nhè nhẹ gật đầu, và chiếc xe lướt đi. Thế là em biết, em đang đi về phía một ngày mới, đi về phía có mưa…